[In tin]    [Quay lại]

20 năm hoài niệm: NỖI NHỚ
(18/05/2017 8:56:16 PM)


Tôi lại về trường xưa, trong một chiều bằng lăng tím. Tha thẩn lên tầng 5, thành phố ùa vào no mắt ngắm. Chợt nhớ năm nào, lần đầu lạ lẫm, cô bạn cùng lớp rủ lên đây ngắm phố vào chiều, gió mơn man, lòng chứa chan mơ mộng. Hôm nay tôi lại lên đây, gió ngày xưa như quay về thổi lại, thoảng bên tôi như là nỗi nhớ, như là yêu thương và ... như là trống vắng. Trong hơi gió dường như còn man man mùi sưa vàng buổi trưa, mùi ngọc lan buổi tối mà chúng tôi vẫn lén hái tặng nhau. Người xưa thì giờ đã phương xa biết bao giờ gặp lại, kỷ niệm thì vẫn còn treo đầy trên từng nhành cây, mái lớp.

Bốn năm xa trường, tôi vẫn thường về đây thăm viếng thầy cô, thăm trường lớp cũ. Tôi thích gặp gỡ, làm quen các bạn sinh viên mới, sống lại tuổi tôi xưa, tìm lại tháng ngày sinh viên đầy ắp buồn vui, ngỡ ngàng, lắng lo, sôi động. Vì thế cứ mỗi lần khoa có sự kiện gì tôi lại quay về. Không đứng từ xa nhìn mà tôi nhập vào các bạn, như là một thành viên hiển nhiên trong lớp, tôi hò hét, nhảy nhót như thuở năm bảy năm về trước. Để rồi đôi khi cười òa thấy con người sinh viên trong mình sống dai đến thế. Các bạn sinh viên cũng đón tôi như một thành viên, như một người anh trong nhà lâu lâu gặp lại. Không khí thân thương và ấm áp đến lạ lùng. Tôi say trong trong sự xen lẫn mới và cũ, nhớ và quên, xa và gần, say không muốn thoát ra...

 

Khoa Toán đoạt giải nhất tại Hội thi Nghiệp vụ sư phạm năm học 2015-2016

“Sinh viên khoa Toán – học không ngán – chơi xả láng!” Không biết ai nghĩ ra câu “khẩu hiệu” này nhỉ? Hay đấy chứ? Thời tôi học thì chưa có. Ai đó trong lớp đàn em đã “sáng tạo” ra nó. Kỳ thực tôi rất mong các bạn làm được câu “khẩu hiệu” kia. Nếu làm được, bạn đã có một thời sinh viên tuyệt vời, viên mãn; nếu chỉ làm được một nửa, bạn sẽ nuối tiếc, còn nếu không làm được gì thì…ôi thôi. Mà thôi, có lẽ người nghĩ ra câu này cũng đã nghĩ như tôi, mà có khi còn hấp dẫn hơn tôi nghĩ nữa ấy chứ. Tôi chỉ nên học theo thôi. Nhưng tôi có còn là sinh viên nữa đâu mà học nhỉ? Không! Cái tinh thần sinh viên ấy vẫn cần cho tôi, chỉ cần thay chữ “học” bằng chữ “làm” là đủ. Nếu được cả hai, tôi sẽ có một tuổi trẻ tuyệt vời. Hóa ra tôi lại học được từ các bạn sinh viên mới một bài học vừa giản đơn vừa sâu sắc.

 

Sinh viên khoa Toán khóa 2011-2015 chụp hình lưu niệm với Hiệu trưởng và Trưởng Khoa Toán tại Lễ Phát bằng tốt nghiệp

Mỗi lần về trường, tôi thấy mình nhỏ lại, thấy nhiệt huyết lại dâng trào, quên đi những muộn phiền trong đời sống, thấy lòng thanh thản, trong trẻo như xưa. Đã có người nói tôi là “con đỉa bám vào quá khứ”, có lẽ là đúng. Nhưng quá khứ này mang lại động lực cho tương lai nên tôi thưc sự là “con đĩa” hạnh phúc.

Nguyễn Nhất Vũ (cựu sinh viên ĐHSP Toán – Khóa K09)